1Dân ta hỡi, hãy nghe lời ta dạy.
2vì ta sẽ nói về các ẩn dụ.
3những bài học dân ta đã nghe biết,
4Chúng ta sẽ không giấu sự thật này với con cháu;
5Chúa ban hành luật pháp cho Gia-cốp;
6để các thế hệ mai sau biết đến—
7Theo cách ấy, mọi thế hệ sẽ tin cậy Đức Chúa Trời,
8Để họ sẽ không như tổ tiên họ—
9Các lính chiến Ép-ra-im trang bị cung tên,
10Họ không giữ giao ước với Đức Chúa Trời
11Họ đã quên các công việc Ngài làm—
12những phép lạ Ngài đã làm cho tổ phụ họ,
13Chúa rạch đôi biển cả, dẫn họ đi qua,
14Ban ngày, Chúa dìu dắt họ qua trụ mây,
15Chúa chẻ vầng đá giữa hoang mạc,
16Chúa cho suối phun ra từ tảng đá,
17Nhưng họ tiếp tục phạm tội cùng Chúa,
18Lòng ngang bướng, họ cố tình thử Đức Chúa Trời,
19Họ nói nghịch, thách thức Đức Chúa Trời rằng:
20Phải, Chúa có thể đập vầng đá cho nước trào tuôn
21Chúa Hằng Hữu nghe lời ấy liền nổi giận,
22vì họ không đặt niềm tin nơi Đức Chúa Trời,
23Nhưng Chúa ra lệnh bầu trời mở ra,
24Chúa ban mưa ma-na xuống cho họ ăn.
25Họ được ăn thực phẩm thiên thần!
26Chúa cũng cho gió đông thổi tới,
27Đem chim cút xuống cho dân,
28Đàn chim sà xuống giữa trại quân,
29Dân ăn uống thỏa thuê.
30Nhưng trước khi họ thỏa mãn ham mê,
31thì cơn thịnh nộ Đức Chúa Trời nổi lên,
32Thế mà họ vẫn cứ phạm tội.
33Nên Chúa làm ngày của họ sút giảm,
34Cho đến khi bị Đức Chúa Trời hình phạt,
35Rồi họ nhớ Đức Chúa Trời là Vầng Đá,
36Nhưng họ mở miệng nịnh hót Chúa;
37Lòng họ chẳng ngay thật với Chúa,
38Nhưng Chúa vẫn thương xót và tha thứ tội họ
39Vì Chúa nhớ rằng họ là người phàm,
40Ôi, bao lần họ nổi loạn trong hoang mạc,
41Họ dại dột thử sự nhẫn nại của Đức Chúa Trời,
42Họ quên bàn tay quyền năng Chúa,
43Họ đã quên Chúa làm các phép lạ ở Ai Cập,
44Ngài đã biến nước sông ra máu
45Chúa sai vô số ruồi nhặng cắn họ,
46Chúa bỏ mùa màng họ cho sâu cắn;
47Chúa phá vườn nho bằng mưa đá
48Ngài để mưa đá giết hại bầy súc vật,
49Chúa đổ trút trên họ cơn giận—
50Chúa mở đường cho cơn giận Ngài;
51Chúa đánh hạ các trưởng nam Ai Cập,
52Nhưng Chúa hướng dẫn dân Ngài như đàn chiên,
53Chúa phù trì, bảo vệ nên họ không sợ gì;
54Chúa đưa họ vào bờ cõi thánh,
55Chúa đuổi các sắc dân trong xứ;
56Nhưng họ lại nổi loạn, thử Đức Chúa Trời Chí Cao.
57Họ phản bội, tráo trở như tổ phụ.
58Họ xây đền miếu, chọc giận Đức Chúa Trời;
59Trước những việc chướng tai gai mắt,
60Chúa lìa bỏ nơi ngự Ngài ở Si-lô,
61Chúa cho phép quân thù chiếm Hòm Giao Ước;
62Chúa để cho dân Ngài bị quân thù chém giết,
63Những trai trẻ của họ bị lửa thiêu đốt,
64Các thầy tế lễ bị gươm đâm,
65Thế rồi như người ngủ, Chúa thức dậy,
66Ngài đánh bật quân thù ra khỏi bờ cõi,
67Nhưng Chúa khước từ dòng dõi Giô-sép;
68Nhưng Ngài chọn đại tộc Giu-đa
69Chúa xây cất nơi thánh Ngài trên núi cao,
70Chúa chọn Đa-vít làm đầy tớ,
71Ngài đem ông ra khỏi nơi bầy chiên được chăm sóc,
72Ông chăn giữ dân cách thanh liêm, chính trực