1Con kêu cầu Đức Chúa Trời; phải, con kêu la.
2Khi lâm cảnh nguy nan,
3Khi nghĩ đến Đức Chúa Trời, và con rên rỉ,
4Chúa khiến con thức thâu đêm.
5Con nghĩ đến những ngày dĩ vãng,
6suốt đêm con nhớ lại các bài hát.
7Chúng con sẽ bị Ngài loại bỏ mãi sao?
8Phải chăng tình thương không dời đổi của Ngài đã biến mất?
9Hay Đức Chúa Trời đã quên ban ân phước?
10Rồi con nói: “Đây là số phận của con;
11Nhưng rồi con nhắc lại các công việc Chúa, lạy Chúa Hằng Hữu;
12Con sẽ suy nghiệm về tất cả kỳ công.
13Lạy Đức Chúa Trời, những việc Chúa làm đều thánh khiết.
14Chúa là Đức Chúa Trời vĩ đại diệu kỳ!
15Với cánh tay mạnh mẽ, Chúa cứu chuộc dân Ngài,
16Khi thấy Chúa, lạy Đức Chúa Trời,
17Các áng mây vội vã trút cơn mưa;
18Sấm nổi ầm ầm trong gió trốt;
19Con đường Chúa ngang qua biển cả,
20Chúa dẫn dắt dân Ngài như đàn chiên,