1Khôn ngoan xây cất nhà mình;
2Giết chiên bò, pha rượu nho,
3Khôn ngoan sai tớ gái mời mọi người đến dự.
4“Hãy đến cùng ta,” khôn ngoan mời người đơn sơ.
5“Cứ đến ăn bánh,
6Bỏ đường lối dại khờ, thì con sẽ được sống;
7Ai quở người chế nhạo sẽ bị nhục nhã.
8Đừng quở người chế nhạo;
9Hướng dẫn người khôn,
10Kính sợ Chúa Hằng Hữu là khởi đầu sự khôn ngoan.
11Nhờ sự khôn ngoan, ngày con thêm nhiều
12Nếu khôn ngoan, chính con được nhờ.
13Đàn bà điên dại ăn nói sỗ sàng.
14Nó ngồi trước cửa nhà,
15Kêu gọi khách bộ hành,
16“Hãy đến với tôi,” nó mời người đơn sơ.
17“Nước uống trộm thật ngọt ngào,
18Người ấy chẳng biết nhà nó là mồ chôn người chết.