1Đây là các châm ngôn của Sa-lô-môn:
2Của phi nghĩa chẳng ích lợi gì,
3Chúa Hằng Hữu không để người công chính đói khổ,
4Tay lười biếng suốt đời nghèo khó;
5Con khôn thu lúa tháng hè,
6Phước lành trên đầu người công chính;
7Kỷ niệm tin kính, nguồn hạnh phước,
8Người khôn ngoan vui nghe mệnh lệnh,
9Ai liêm chính vững vàng tiến bước,
10Người châm biếm10:10 Nt nheo mắt ưa gây phiền muộn,
11Miệng người công chính như nguồn sống;
12Tính ganh ghét phát sinh tranh chấp,
13Khôn ngoan ra từ môi người thông sáng,
14Người khôn ngoan trau dồi trí thức,
15Tiền của là sức mạnh người giàu có,
16Người thiện sử dụng tiền lương nuôi dưỡng sự sống,
17Vâng lời khuyên dạy đi đường sống,
18Ai nuôi dưỡng lòng ganh ghét có môi giả dối;
19Nói năng nhiều, vi phạm càng lắm.
20Lưỡi người công chính như bạc quý;
21Môi người công chính nuôi dưỡng nhiều người,
22Hạnh phước Chúa Hằng Hữu cho ta giàu có,
23Người rồ dại tìm vui trong việc ác,
24Người ác ghét của nào bị trao của ấy;
25Bão thổi qua, ác nhân tan tác,
26Người biếng nhác nhọc lòng khổ chủ,
27Kính sợ Chúa: Ngài gia tăng tuổi thọ,
28Ước vọng tin kính, niềm vui lớn,
29Đường lối Chúa Hằng Hữu là pháo đài cho người trong sạch,
30Người công chính trường tồn bất diệt,
31Miệng người công chính nở hoa khôn,
32Môi công chính nói lời chính đáng,