1Thà nghèo mà sống đời thanh bạch,
2Hăng say mà vô ý thức;
3Đường lối người hư hỏng bởi sự ngu dại mình,
4Khi giàu có thu hút nhiều bè bạn;
5Nhân chứng gian chắc chắn mang hình phạt,
6Bậc cao quý được lắm người cầu cạnh;
7Khi nghèo ngặt, ruột thịt còn xa lánh;
8Người khôn ngoan yêu mến linh hồn mình;
9Nhân chứng gian lãnh hình phạt chắc chắn,
10Người ngu dại sống giàu sang không thích hợp
11Người khôn ngoan kiềm hãm cơn giận dữ;
12Khi giận dữ, vua nạt nộ như sư tử rống,
13Con ngỗ nghịch là tai họa cho cha;
14Tài sản do cha ông để lại,
15Vì làm biếng mà người ta mê ngủ,
16Ai giữ điều răn, giữ lấy linh hồn mình;
17Ai giúp người nghèo, tức cho Chúa Hằng Hữu vay mượn—
18Sửa dạy con khi còn hy vọng.
19Người nóng tính sẽ mang hậu họa.
20Biết nghe lời khuyên răn chỉ giáo,
21Lòng con người lo bày mưu tính kế,
22Nhân hậu khiến mọi người mến phục.
23Kính sợ Chúa Hằng Hữu là nguồn sự sống,
24Người biếng nhác đặt tay mình vào đĩa,
25Trừng phạt người nhạo báng, người chân chất sẽ học khôn;
26Hành hung cha và xô đuổi mẹ,
27Con ơi, chớ nên nghe tà thuyết,
28Nhân chứng gian nhạo cười công lý;
29Hình phạt để dành cho người nhạo báng,