1Người sống tách biệt theo đường vị kỷ
2Người điên dại không nghe lời tri thức;
3Tội ác cùng đi với khinh rẻ,
4Lời từ miệng người, như nước vực sâu;
5Vị nể người ác là điều chẳng phải,
6Lời người dại tạo nên tranh chấp;
7Miệng ngu muội làm mình thất bại,
8Lời rỉ tai như của ngon vật lạ,
9Làm việc mà cứ biếng nhác,
10Danh Chúa Hằng Hữu là pháo đài kiên cố;
11Người giàu coi tài sản là thành kiên cố;
12Tự cao dẫn đến suy bại;
13Đáp lời mà chẳng chịu nghe,
14Bệnh thuyên giảm nhờ tinh thần phấn khởi,
15Lòng người thận trọng đón nhận tri thức.
16Tặng phẩm có tác dụng dọn đường mở lối;
17Nghe một bên chỉ thấy vài khía cạnh—
18Bắt thăm hòa giải đôi đường;
19Đánh chiếm pháo đài còn dễ hơn lấy lòng anh em bị xúc phạm.
20Bông trái của miệng làm dạ dày no đủ;
21Quyền sống chết nằm nơi cái lưỡi;
22Ai tìm được vợ là tìm ra phước hạnh,
23Người nghèo xin rủ lòng thương;
24Nhiều bè bạn có thể là điều tai hại,