1Người nữ khôn ngoan xây dựng cửa nhà,
2Ai đi đường ngay thẳng kính sợ Chúa Hằng Hữu,
3Miệng người ngu là con roi quất vào lưng nó,
4Chuồng không bò, máng cỏ vắng tanh,
5Nhân chứng đáng tin không hề dối trá;
6Người nhạo báng kiếm khôn ngoan mà chẳng gặp,
7Nếu muốn được nghe dạy bảo,
8Cái khôn của người thận trọng là tính toan đường lối,
9Người điên dại nhạo cười tội lỗi,
10Chỉ lòng mới thấu rõ nỗi cay đắng con tim,
11Nhà người ác sẽ bị tiêu diệt,
12Con đường bạn chọn có vẻ phải,
13Miệng cười lòng vẫn tái tê,
14Lòng vô tín lãnh hậu quả đau thương;
15Người ngây ngô tin hết mọi điều!
16Người khôn kính Chúa, lánh tội;
17Người nóng tính hành động điên rồ,
18Người ngây ngô khoác áo dại khờ,
19Người ác phải quỵ lụy trước người lành;
20Vì nghèo mà hàng xóm cũng lánh xa,
21Ai khinh bỉ người láng giềng là mắc tội;
22Người mưu gian đi con đường lầm lạc;
23Siêng năng làm việc đem lại nhiều lợi lộc,
24Người khôn được ca tụng vì khôn ngoan;
25Nhân chứng chân thật cứu người thoát chết,
26Người kính sợ Chúa Hằng Hữu tìm được thành lũy;
27Kính sợ Chúa Hằng Hữu là nguồn sự sống;
28Dân số càng đông là vinh quang của vua;
29Người kiên nhẫn tỏ mình thông sáng;
30Tâm thanh thản đem sinh lực vào thể xác;
31Ai ức hiếp người nghèo là nguyền rủa Đấng Tạo Hóa,
32Tai họa đến, người ác bị sụp đổ vì hành vi gian trá,
33Khôn ngoan nằm sẵn trong lòng người sáng suốt;
34Đức công chính làm cho quốc gia được tán tụng,
35Nhà vua dành ân huệ cho quần thần thông sáng,