1Con khôn ngoan để ý nghe cha khuyên dạy,
2Người lành thắng kiện nhờ nói năng dè dặt,
3Người tự chủ biết hãm cầm miệng lưỡi;
4Người làm biếng mong muốn mà chẳng được,
5Người công chính ghét những gì không ngay thật,
6Đức công chính bảo vệ người ngay thẳng,
7Có người tỏ vẻ giàu mà chẳng có chi;
8Người giàu mới có tiền chuộc mạng,
9Đèn người lành sáng choang,
10Tính kiêu căng chỉ sinh ra tranh chấp;
11Của phi nghĩa sớm tan biến;
12Hy vọng trì hoãn khiến lòng đau ê ẩm,
13Người coi thường khuyên dạy, lãnh hậu họa chẳng sai;
14Lời dạy của người khôn như nguồn sự sống;
15Lương tri đem lại lòng mến phục;
16Người khôn13:16 Người thận trọng suy tính kỹ càng;
17Sứ giả gian ác ngã vào tội ác,
18Khước từ kỷ luật gây ra bần cùng nhục nhã;
19Ước muốn thành công làm linh hồn khoan khoái,
20Gần đèn thì sáng, gần người khôn trở nên khôn;
21Tai họa đuổi theo người gian ác,
22Của cải người lành để lại cho con cháu hưởng,
23Ruộng người nghèo có thể sản xuất nhiều hoa lợi,
24Ai kiêng roi vọt ghét con trai mình,
25Người công chính ăn thì được ấm lòng,