1“Con có biết mùa nào dê rừng sinh nở?
2Con có biết chúng mang thai mấy tháng?
3Rồi chúng cúi mình sinh đàn con nhỏ,
4Đàn con lớn lên giữa đồng hoang,
5Ai cho lừa rừng được tự do?
6Ta ban cho nó hoang mạc làm nhà;
7Ồn ào đô thị nó cười chê,
8Các ngọn núi nó coi là đồng cỏ,
9Bò rừng có bao giờ phục vụ con?
10Bò rừng có chịu cho con cột vào cày không?
11Mặc dù sức nó mạnh, nhưng con có tin cậy không?
12Con có tin rằng nó sẽ trở lại,
13Đà điểu đập cánh oai hùng,
14Vì nó bỏ mặc trứng mình dưới đất,
15Nó không lo lắng có một bàn chân có thể đạp trúng
16Đà điểu thật tàn nhẫn với đàn con,
17Vì Đức Chúa Trời tước đi sự khôn ngoan của nó.
18Nhưng bất cứ khi nào nó phóng chạy,
19Con có ban sức mạnh cho ngựa,
20Con có khiến nó nhảy như châu chấu không?
21Vó ngựa xoáy sâu trong đất và tự hào về sức mạnh
22Nó coi thường đe dọa, bất chấp hiểm nguy.
23Phía trên nó, bao tên kêu lách tách,
24Nó hầm hầm dậm nát đất như điên
25Nó hí vang khi nghe tiếng thổi kèn.
26Có phải nhờ khôn ngoan của con mà diều hâu bay vút lên
27Phải chăng con ra lệnh cho đại bàng,
28Dùng vầng đá làm nơi cư ngụ,
29Từ trên ấy, nó rình mồi săn bắt,
30Đàn con nó cũng quen hút máu.