1Rồi giữa cơn bão tố, Chúa Hằng Hữu đáp lời Gióp:
2“Ngươi là ai mà dám dùng lời vô ý thức
3Hãy nai nịt như dũng sĩ,
4Con ở đâu khi Ta đặt móng nền quả đất?
5Ai đã định kích thước địa cầu
6Nền địa cầu tựa trên gì,
7trong lúc các sao mai hợp ca
8Ai đặt cửa để khóa các đại dương
9và Ta dùng mây làm áo dài cho chúng,
10Ta đặt ranh giới cho các đại dương
11Ta phán: ‘Đây là giới hạn, không đi xa hơn nữa.
12Có bao giờ con ra lệnh cho ban mai xuất hiện
13Có bao giờ con bảo ánh dương trải ra đến tận cuối chân trời,
14Khi ánh sáng đến gần,
15Ánh sáng tố cáo hành tung bọn gian tà,
16Có khi nào con tìm đến tận nguồn biển cả?
17Con có biết cổng âm phủ ở đâu?
18Con có nhận thức khoảng rộng của quả đất?
19Con có biết cội nguồn ánh sáng,
20Con có thể đem nó trở về nhà không?
21Dĩ nhiên con biết tất cả điều này!
22Con có vào được kho chứa tuyết
23(Ta dành nó như vũ khí cho thời loạn,
24Đường nào dẫn đến nơi tỏa ra ánh sáng?
25Ai đào kênh cho mưa lũ?
26Ai khiến mưa tưới tràn đất khô khan,
27Ai cho đất tiêu sơ thấm nhuần mưa móc,
28Phải chăng mưa có cha?
29Ai là mẹ nước đá?
30Nước đông cứng như đá tảng,
31Con có thể di chuyển các vì sao—
32Con có thể khiến các quần tinh di chuyển theo mùa38:32 Ctd con có thể đem các tinh tú ra cho đúng thì tiết không? không
33Con có biết các định luật của trời?
34Con có thể gọi mây
35Con có quyền truyền bảo sấm sét,
36Ai đặt sự khôn ngoan trong tâm hồn
37Ai đủ trí khôn để đếm các cụm mây?
38khi bụi kết cứng lại,
39Con có thể đi săn mồi cho sư tử,
40khi chúng nằm trong hang động
41Ai cung cấp lương thực nuôi đàn quạ,