1Chúa Hằng Hữu phán: “Trong ngày ấy, kẻ thù sẽ đào hài cốt các vua Giu-đa, các quan tướng, các thầy tế lễ, các tiên tri, và các thường dân Giê-ru-sa-lem.
2Chúng sẽ lấy xương khô rải ra trên đất dưới ánh mặt trời, mặt trăng, và các vì sao—tức các thần mà dân Ta yêu chuộng, phục vụ, và thờ lạy. Không ai buồn đi lượm các xương khô ấy để cải táng, nhưng cứ để cho mục nát làm phân bón.
3Số phận của đám dân sống sót còn thê thảm hơn, họ mong được chết đi để khỏi chịu đựng cảnh lưu đày nhục nhã nơi các xứ lạ mà Ta đưa họ đến. Ta, Chúa Hằng Hữu Vạn Quân, đã phán vậy!”
4“Giê-rê-mi, hãy rao truyền cho dân chúng: ‘Đây là điều Chúa Hằng Hữu phán:
5Nhưng tại sao dân này cứ tiếp tục đi sâu vào con đường sai lạc?
6Ta nghe chúng chuyện trò với nhau,
7Ngay cả đàn cò bay trên trời
8Sao các ngươi còn dám tự hào: “Chúng tôi khôn ngoan vì chúng tôi hiểu lời của Chúa Hằng Hữu,”
9Những người tự coi mình khôn ngoan sẽ té ngã
10Ta sẽ giao vợ của chúng cho người khác
11Chúng chữa trị cẩu thả
12Lẽ nào chúng không xấu hổ về những hành động ghê tởm của mình?
13Ta sẽ thiêu đốt chúng.
14Lúc ấy, nhiều người sẽ bảo nhau:
15Chúng ta mong bình an, nhưng bình an không đến.
16Tiếng khịt mũi của ngựa chiến cũng có thể nghe được
17Ta sẽ sai nhiều đội quân thù đến giữa ngươi
18Tôi ước mong được an ủi vì tôi quá đau buồn;
19Có tiếng kêu khóc của dân tôi;
20Dân chúng kêu khóc: “Mùa gặt đã qua,
21Tôi đau đớn với nỗi đau của dân tôi.
22Lẽ nào không có thuốc men trong Ga-la-át?