1“Có phải loài người phục dịch gian khổ?
2như người làm công ngóng chờ đêm tối,
3Tôi cũng vậy, chỉ được những tháng ngày vô nghĩa,
4Nằm dài trên giường, tôi nghĩ: ‘Khi nào trời sẽ sáng?’
5Thân tôi phủ đầy bọ giòi và đất bụi.
6“Ngày của con bay nhanh hơn thoi đưa.
7Lạy Đức Chúa Trời, xin nhớ đời con chỉ là hơi thở,
8Chúa nhìn con bây giờ, nhưng sẽ không bao lâu nữa,
9Như mây tan và tiêu mất thể nào,
10Họ sẽ rời xa nhà mình mãi mãi—
11Vì thế nên, con sẽ không nín lặng.
12Có phải con là quái vật trong biển,
13Con nghĩ: ‘Giường con sẽ an ủi con,
14nhưng khi Chúa làm tan vỡ giấc chiêm bao,
15Đến nỗi con thà bị nghẹt thở—
16Con chán ghét cuộc sống con và không muốn sống nữa.
17Loài người là chi mà Chúa xem quan trọng,
18Cứ mỗi sáng, Chúa đem tra vấn
19Tại sao Chúa không buông tha con,
20Nếu con phạm tội, thì tội ấy đối với Chúa là gì,
21Tại sao Chúa không tha thứ tội con