1Rồi Gióp đáp lại rằng:
2“Ước gì nỗi khổ này đem đo lường được
3hẳn chúng sẽ nặng hơn cát biển.
4Mũi tên Đấng Toàn Năng bắn hạ tôi,
5Tôi không có quyền phàn nàn chăng?
6Có ai không than phiền khi thức ăn nhạt nhẽo?
7Tôi không muốn đụng đến thức ăn;
8Ôi ước chi tôi được dâng lời thỉnh nguyện,
9Tôi ước gì được Ngài nghiền nát.
10Ít nhất tôi cũng được vui thỏa trong việc này:
11Nhưng tôi không còn sức chịu đựng.
12Có phải tôi có sức của đá?
13Không, tôi hoàn toàn bất lực,
14Người tuyệt vọng cần bạn bè thương xót,
15Anh em tôi ơi, anh thay đổi thất thường như dòng suối
16khi nước dâng lên vì đá chảy và tuyết tan.
17Nhưng khi mùa nắng hạn đến, nước sẽ không còn.
18Đoàn bộ hành rẽ đường tìm nước,
19Khách bộ hành Thê-ma đi tìm nước;
20Họ trông mong nhưng lại thất vọng.
21Nay các anh cũng chẳng giúp gì tôi.
22Nhưng tại sao? Có bao giờ tôi hỏi xin anh cung cấp nhu cầu?
23Tôi có nhờ anh cứu tôi khỏi tay kẻ thù,
24Hãy chỉ dạy, tôi sẽ im lặng lắng nghe,
25Tôi vốn biết lời thành thật nhiều khi gây đau đớn,
26Có phải anh chê trách lời tôi nói,
27Thật sự các anh như đã rút thăm chia chác với người mồ côi,
28Hãy nhìn tôi!
29Xin đừng cho rằng do tội của tôi,
30Anh nghĩ rằng tôi nói dối sao?