1Ê-li-pha, người Thê-man, đáp lời Gióp:
2“Anh có thể kiên nhẫn để nghe tôi nói vài lời chứ?
3Bấy lâu nay anh từng khuyên dạy nhiều người;
4Lời anh nói đã nâng đỡ người bị vấp ngã;
5Nhưng nay khi tai họa xảy ra, anh đã nản lòng.
6Chẳng phải lòng kính sợ Đức Chúa Trời giúp anh tự tin sao?
7Hãy dừng lại và suy nghĩ! Có người vô tội nào bị chết mất không?
8Theo như tôi thấy chỉ những ai trồng tai họa
9Họ tiêu tan trước hơi thở của Đức Chúa Trời.
10Tiếng gầm thét hung hăng của sư tử im bặt,
11Sư tử hung mạnh sẽ chết vì thiếu mồi,
12Một sự thật đến với tôi trong bí mật,
13Nó đến với tôi trong khải tượng lo âu lúc đêm khuya
14Nỗi sợ hãi kềm chặt tôi,
15Có một vị thần đi ngang qua mặt tôi,
16Thần dừng lại, nhưng tôi không thấy rõ dạng hình.
17‘Người phàm có thể công chính trước mặt Đức Chúa Trời chăng?
18Nếu Đức Chúa Trời không tin tưởng các thiên sứ của Ngài,
19thì làm sao Ngài tin được vào loài người vốn được tạo nên bằng đất sét!
20Họ sống buổi rạng đông và chết mất lúc hoàng hôn,
21Dây lều của họ bị kéo đứt và lều sụp xuống,