1Cuối cùng Gióp cũng mở miệng, và ông nguyền rủa ngày sinh của mình.
2Ông nói:
3“Ước gì ngày sinh của ta tan mất đi,
4Nguyện ngày ấy là ngày tăm tối.
5Nguyện bóng tối và tử vong chuộc ngày ấy lại.
6Nguyện đêm ấy bị lấy ra khỏi lịch,
7Nguyện đêm ấy ra hoang vu tẻ lạnh;
8Nguyện những ai hay báng bổ—
9Nguyện những sao mai cứ tối tăm mãi.
10Ngày đáng nguyền rủa cho mẹ hoài thai
11Sao tôi không chết đi khi sinh ra?
12Sao tôi được nằm trên lòng của mẹ tôi?
13Nếu tôi chết khi sinh, thì nay tôi được bình yên.
14Tôi có thể an nghỉ với các vua và các vương hầu thế gian,
15Tôi có thể an nghỉ với các hoàng tử có đầy vàng,
16Sao tôi không được chôn như đứa trẻ sơ sinh,
17Vì trong cõi chết, kẻ ác thôi gây phiền muộn,
18Ngay cả tù nhân cũng được thảnh thơi trong cõi chết,
19Người giàu và người nghèo đều ở đó,
20Ôi, tại sao ban ánh sáng cho người khốn khổ,
21Họ trông mong chết, nhưng cái chết không đến.
22Lòng tràn đầy mừng vui khi cuối cùng được chết,
23Sao ban sự sống cho người không có tương lai,
24Tôi không thể ăn được vì than thở;
25Những gì tôi sợ đã phủ lên tôi.
26Tôi không có bình an, không yên tịnh.