1Đức Chúa Trời thật nhân từ với Ít-ra-ên,
2Nhưng riêng con, gần như đã mất niềm tin.
3Vì con ganh tị người kiêu ngạo,
4Lúc chết, họ không đau đớn;
5Họ không bị hoạn nạn như người khác;
6Vì thế họ lấy kiêu ngạo làm vòng đeo cổ,
7Tâm trí đầy mưu sâu kế độc,
8Họ nhạo cười, chế giễu thâm độc;
9Miệng khoác lác chống nghịch các tầng trời,
10Thậm chí dân Chúa cũng về hùa,
11Họ bảo nhau: “Đức Chúa Trời không biết đâu?
12Những người ác bình an vô sự—
13Có phải con đã luyện tâm hồn tinh khiết cách vô ích?
14Con không được gì, chỉ suốt ngày gian nan;
15Nếu con cứ than phiền trách móc,
16Con cúi đầu suy nghiệm sâu xa.
17Cho đến khi con đi vào nơi thánh,
18Thật Chúa đặt họ đứng nơi trơn trợt,
19Trong khoảnh khắc, họ bị hủy diệt,
20Lạy Chúa, Ngài khinh dể những ý tưởng khờ dại của họ73:20 Nt khinh chê hình dạng họ
21Khi lòng con đau buồn,
22Con trở nên ngu si, dốt nát—
23Nhưng con vẫn luôn thuộc về Chúa;
24Chúa dạy bằng lời huấn thị,
25Trên trời, con không có ai ngoài Chúa.
26Thân xác và tâm hồn con tàn tạ,
27Những ai cách xa Chúa sẽ hư vong,
28Nhưng riêng con, được gần Đức Chúa Trời thật phước hạnh thay!