1Bên bờ sông Ba-by-lôn, chúng ta ngồi khóc
2Chúng ta đã treo đàn hạc,
3Vì những người bắt chúng ta bảo phải ca hát.
4Nhưng làm sao ca hát được bài ca của Chúa Hằng Hữu
5Nếu ta quên ngươi, hỡi Giê-ru-sa-lem,
6Nguyện lưỡi ta sẽ bất động137:6 Nt dính nơi khẩu cái không còn ca hát nữa.
7Cầu xin Chúa Hằng Hữu, nhớ việc quân Ê-đôm đã làm
8Hỡi con gái Ba-by-lôn, các ngươi đã bị định cho diệt vong.
9Phước cho người bắt hài nhi ngươi