1Hãy cảm tạ Chúa Hằng Hữu và công bố sự vĩ đại Ngài.
2Hát khen Chúa; phải, hãy hát ngợi tôn Ngài.
3Hãy tự hào trong Danh Thánh Chúa;
4Hãy tìm kiếm Chúa Hằng Hữu và sức mạnh Ngài;
5Hãy ghi nhớ công việc Ngài thực hiện,
6cho dòng dõi Áp-ra-ham, đầy tớ Chúa,
7Ngài là Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời chúng con.
8Chúa ghi nhớ giao ước Ngài mãi mãi—
9Là giao ước Chúa lập với Áp-ra-ham
10Rồi Chúa xác nhận với Gia-cốp như một sắc lệnh,
11“Ta sẽ ban đất Ca-na-an cho con
12Lúc ấy họ chỉ là một số ít người,
13Nước này, xứ khác, họ lang thang,
14Nhưng Chúa không cho ai áp bức họ.
15“Người Ta xức dầu, không ai được xâm phạm,
16Chúa đem nạn đói đến xứ Ca-na-an,
17Chúa sai một người đến Ai Cập làm tiên phong—
18Họ tra chân ông vào cùm
19Đến khi điều người tiên đoán xảy ra,
20Pha-ra-ôn sai thả Giô-sép ra khỏi ngục;
21Giô-sép được giao trách nhiệm cai quản mọi việc trong triều vua;
22Ông có quyền chỉ dẫn các triều thần,
23Ít-ra-ên từng cư ngụ tại Ai Cập;
24Chúa Hằng Hữu cho người Ít-ra-ên sinh sôi nhiều
25Chúa khiến người Ai Cập ghét người Ít-ra-ên,
26Nhưng Chúa sai Môi-se, đầy tớ Ngài,
27Họ làm các phép lạ giữa Ai Cập,
28Chúa Hằng Hữu bao trùm Ai Cập trong bóng tối,
29Chúa biến nước thành máu,
30Ếch nhái sinh ra nhung nhúc,
31Chúa Hằng Hữu phán, ruồi mòng tràn đến Ai Cập,
32Thay vì mưa, Chúa cho mưa đá,
33Làm vườn nho, cây vả đều ngã rạp,
34Theo lệnh Chúa, cào cào ào ạt đến—
35Chúng cắn xả mọi cây xanh trong xứ,
36Rồi Chúa giết mọi con trưởng của nhà Ai Cập,
37Chúa Hằng Hữu đem dân Ngài khỏi Ai Cập, tay đầy bạc và vàng;
38Ai Cập vui mừng khi họ rời đi,
39Chúa Hằng Hữu giăng mây che chở họ
40Khi họ cầu xin, Chúa cho chim cút đến,
41Chúa mở đá cho nước tuôn trào,
42Lời hứa thánh Chúa luôn ghi nhớ
43Đưa dân Ngài vui mừng rời Ai Cập,
44Chúa ban dân Ngài đất các nước làm sản nghiệp,
45Mọi việc xảy ra để họ vâng giữ giới răn Ngài,