1Dù không người đuổi, người ác cắm đầu chạy,
2Khi đất nước loạn lạc, sẽ có nhiều quan chức.
3Quan chức bóc lột người nghèo nàn,
4Người bỏ pháp luật đề cao tội ác;
5Người ác chẳng lưu tâm đến công lý,
6Thà nghèo mà ngay thật,
7Con khôn ngoan tôn trọng luật pháp;
8Tài sản của người cho vay nặng lãi
9Người coi thường, xây tai không nghe luật lệ,
10Ai quyến rũ người lành làm ác,
11Người giàu thường tự thấy mình khôn ngoan,
12Khi người liêm chính nắm quyền, mọi người đều hân hoan.
13Người che giấu lỗi mình sẽ không được may mắn
14Người kính sợ Chúa luôn hưởng hạnh phước,
15Người ác cai trị làm dân nghèo khốn khổ,
16Một cai quản ngu dốt lo bóc lột dân mình,
17Kẻ sát nhân luôn bị lương tâm dày vò, chạy trốn nơi vực thẳm.
18Người ngay được cứu khỏi tai vạ,
19Ai cày sâu cuốc bẩm thu hoạch nhiều hoa lợi,
20Người trung tín hưởng nhiều phước hạnh,
21Thiên vị là xấu, bất kể lý do gì,
22Người tham lam chạy theo của cải làm giàu,
23Đến cuối cùng, người ta sẽ phân định
24Ăn cắp cha mẹ mà nói: “Đâu tội vạ gì,”
25Kiêu căng gây tranh cạnh,
26Người ngu xuẩn tự thị tự mãn,
27Người phân phát tài sản cho người nghèo chẳng hề thiếu thốn,
28Khi người ác cầm quyền, người lành ẩn tránh.