1Vinh dự đến với người khờ dại,
2Lời nguyền rủa vô cớ chẳng tới đâu,
3Roi dành cho ngựa, cương cho lừa,
4Đừng đối đáp người khờ dại như sự khờ dại của nó,
5Phải dùng lý luận ngớ ngẩn đáp người khờ dại,
6Dùng một đần truyền tin tức,
7Châm ngôn trong miệng người khờ dại,
8Ca tụng người khờ dại
9Châm ngôn trong miệng người ngu dại,
10Mướn người dại, người lang thang làm lụng,
11Người ngu lặp lại điều khờ dại nó đã trót làm,
12Một người tự phụ cho mình là khôn,
13Người lười biếng nói rằng: “Có con sư tử ngoài đường!
14Cửa xoay trên bản lề thể nào,
15Người biếng nhác đặt tay mình vào đĩa,
16Tuy nhiên, hắn tự cho rằng mình khôn ngoan
17Người đi ngoài đường thấy đám cãi nhau,
18Người nào lừa gạt bạn mình
19Cũng như người điên ném than lửa,
20Không có lửa nếu không củi, không dầu,
21Người nhanh giận nhạy chuyện rầy rà,
22Lời rỉ tai như của ngon vật lạ,
23Lời hoa mỹ che đậy lòng độc ác,
24Người quỷ quyệt dùng lời xảo trá,
25Khi nó nói lời dịu ngọt đừng tin,
26Chúng nói nhân nói nghĩa đủ điều,
27Ai gài bẫy sẽ rơi vào bẫy,
28Nói dối, nói nịnh người nó chẳng thương,