1Đây là những châm ngôn của Sa-lô-môn, con trai Đa-vít, vua Ít-ra-ên.
2Để người ta tìm đến khôn ngoan và tiếp thu lời khuyên dạy,
3Để đạt đến một đời sống kỷ luật và cẩn trọng,
4Để giúp người đơn sơ được sáng suốt,
5Người khôn học hỏi châm ngôn để thêm khôn.
6nếu biết ứng dụng châm ngôn, ngụ ngôn
7Kính sợ Chúa Hằng Hữu là khởi đầu của mọi tri thức,
8Con ơi, phải nghe lời cha khuyên dạy.
9Đó là trang sức duyên dáng trên đầu con
10Con ơi, khi người tội lỗi quyến rũ,
11Khi họ bảo: “Hãy đến với chúng ta.
12Ta sẽ nuốt sống nó như âm phủ;
13Ta sẽ lấy đủ mọi của báu.
14Bạn sẽ cùng chúng ta rút thăm chia của;
15Thì con ơi, đừng nghe theo họ!
16Vì họ nhanh chân theo điều ác.
17Khi người giăng lưới bắt chim,
18Nhưng bọn người này tự giăng bẫy;
19Đó là số phận người ham lợi bất nghĩa;
20Khôn ngoan lên tiếng ngoài đường.
21Kêu gọi nơi công cộng,
22“Hỡi người khờ dại, đến bao giờ
23Hãy đến và nghe ta sửa dạy.
24Nhưng, dù ta kêu gọi, các ngươi vẫn từ nan.
25Không ai để ý lời ta khuyên răn
26Nên khi các người lâm nạn, ta sẽ cười!
27khi kinh hoàng vụt đến tựa phong ba,
28Họ sẽ kêu cầu ta, nhưng ta chẳng đáp lời.
29Chính vì họ thù ghét tri thức
30Họ không muốn nghe ta khuyên dạy
31Vì thế, họ sẽ hứng chịu kết quả công việc mình,
32Người ngây thơ chết vì lầm đường lạc lối.
33Nhưng ai nghe ta sẽ sống bình an,