1Vàng đã mất vẻ sáng!
2Trai tráng ưu tú của Giê-ru-sa-lem ngày trước
3Chó rừng còn biết cho con bú,
4Lưỡi khô nẻ của trẻ thơ
5Những người từng ăn cao lương mỹ vị,
6Tội lỗi của dân tôi
7Các lãnh đạo4:7 Nt các người Na-xi-rê xưa kia sức khỏe dồi dào—
8Nhưng nay mặt họ đen như than.
9Những người tử trận còn đỡ khổ hơn
10Những phụ nữ có tấm lòng dịu dàng
11Nhưng bây giờ, cơn thịnh nộ của Chúa Hằng Hữu đã nguôi ngoai.
12Không một vua nào trên đất—
13Điều ấy xảy ra vì tội lỗi của các tiên tri
14Họ quờ quạng như người mù
15Người ta hét lên khi thấy họ: “Tránh xa ra!
16Chính Chúa Hằng Hữu đã phân tán họ,
17Chúng tôi trông đợi đồng minh
18Mỗi khi đi xuống các đường phố
19Quân thù chúng tôi nhanh như chớp,
20Vua chúng tôi—được Chúa Hằng Hữu xức dầu, tượng trưng cho hồn nước—
21Dân tộc Ê-đôm,
22Hỡi con gái Si-ôn xinh đẹp, hình phạt ngươi sẽ kết thúc;