1“Thế mà bây giờ người trẻ hơn tôi dám khinh nhạo tôi,
2Nhưng họ có giúp ích gì cho tôi đâu—
3Họ gầy đét vì đói khát
4Họ ăn cả rễ lẫn lá
5Họ bị gạt khỏi xã hội loài người,
6Họ bị dồn vào khe núi hãi hùng,
7Họ kêu la như thú giữa các bụi cây,
8Họ là cặn bã xã hội,
9Thế mà nay họ đặt vè giễu cợt!
10Họ khinh miệt tôi, tránh né tôi,
11Vì Đức Chúa Trời tước khí giới 30:11 Ctd tháo dây cung tôi.
12Bên phải tôi, một đám tạp dân xuất hiện.
13Họ phá hoại con đường tôi đi,
14Họ kéo ùa vào từ mọi ngõ ngách.
15Bây giờ, tôi sống trong cơn khủng khiếp.
16Và bây giờ đời sống tôi tan chảy.
17Những đêm trường đầy dẫy đau thương,
18Với đôi tay mạnh mẽ, Đức Chúa Trời nắm áo tôi.
19Chúa đã quăng tôi xuống bùn đen.
20Lạy Đức Chúa Trời, con kêu cầu, nhưng Ngài không đáp lại.
21Chúa trở thành tàn nhẫn với con.
22Chúa bốc con lên trước ngọn gió
23Vì con biết Chúa sắp đưa con vào cõi chết—
24Thật không ai có thể trở mặt chống người nghèo thiếu
25Có phải tôi từng khóc vì người khốn khổ?
26Thế mà khi mong phước, tôi chỉ gặp họa.
27Lòng dạ tôi sùng sục không chịu lặng yên.
28Tôi bước đi trong tăm tối, không ánh mặt trời.
29Thay vào đó, tôi trở thành anh em của chó rừng
30Da tôi đen cháy và bong ra,
31Tiếng đàn hạc tôi trở giọng bi ai,