1“Sao Đấng Toàn Năng không mang kẻ ác ra xét đoán?
2Có kẻ gian dời đá ngăn ranh giới.
3Họ trộm lừa của người mồ côi
4Họ đẩy người nghèo khổ khỏi đường họ đi;
5Như lừa rừng trong hoang mạc,
6Họ gặt hái trong đồng mình không làm chủ,
7Suốt đêm họ trần truồng trong giá lạnh,
8Họ ướt sũng trong mưa núi,
9Kẻ ác giật con côi khỏi vú mẹ,
10Bắt người nghèo khổ ra đi không manh áo.
11Bắt họ ép dầu ô-liu mà không được nếm dầu,
12Người hấp hối rên la trong thành phố,
13Có kẻ ác nổi lên chống ánh sáng.
14Buổi sáng, kẻ giết người thức dậy
15Mắt kẻ dâm loạn trông chờ bóng tối,
16Tên trộm đột nhập vào nhà ban đêm
17Đối với họ, đêm tối là bình minh.
18Nhưng họ sẽ biến mất như bọt trên mặt nước.
19Như nắng hạn nuốt hết nước chứa trong kho tuyết,
20Chính mẹ của họ cũng sẽ quên họ.
21Họ bạc đãi người đàn bà son sẻ,
22Trong năng quyền Đức Chúa Trời, Ngài tiêu diệt kẻ bạo tàn.
23Chúa cho họ được an ninh,
24Họ được trọng vọng trong chốc lát,
25Ai có thể bảo đây là lời dối?