1“Con người thật yếu đuối mong manh!
2Chúng con như hoa sớm nở tối tàn.
3Chúa cần gì phải theo dõi gắt gao,
4Ai có thể đem điều trong sạch ra từ người ô uế?
5Chúa đã an bài số ngày của đời sống chúng con.
6Xin Chúa ngoảnh mặt để chúng con yên thân!
7Ngay cả cây cũng còn hy vọng!
8Dù rễ nó già cỗi trong đất
9vừa có hơi nước, nó sẽ nẩy chồi
10Nhưng khi người chết, sức họ liền tan biến.
11Như nước bốc hơi khỏi hồ,
12con người nằm xuống và không trổi dậy nữa.
13Ước gì Chúa đem con giấu nơi âm phủ,
14Người chết đi có thể sống lại chăng?
15Bấy giờ Chúa gọi, con sẽ lên tiếng đáp lời,
16Bấy giờ Chúa sẽ canh giữ bước chân con,
17Tội lỗi con phạm sẽ được niêm phong trong túi,
18Nhưng, như núi lở tan tành từng mảnh,
19như nước chảy đá mòn,
20Chúa đè bẹp con người, rồi người phải qua đi.
21Họ không bao giờ biết con cháu14:21 Nt con trai họ sẽ được tôn trọng
22Họ chỉ biết thân mình đau đớn;