1Đây là điều Chúa Hằng Hữu phán:
2Dân ngoại quốc sẽ đến và sàng sảy nó,
3Đừng để các xạ thủ kịp mặt áo giáp
4Chúng sẽ ngã chết la liệt trên đất Ba-by-lôn
5Vì Chúa Hằng Hữu Vạn Quân
6Hãy trốn khỏi Ba-by-lôn! Hãy chạy cho toàn mạng!
7Ba-by-lôn vốn là một cái chén vàng trong tay Chúa Hằng Hữu,
8Nhưng Ba-by-lôn sẽ thình lình sụp đổ.
9Nếu có thể, chúng ta cũng cứu giúp nó,
10Chúa Hằng Hữu đã minh oan cho chúng ta.
11Hãy chuốt mũi tên cho nhọn!
12Hãy dựng cờ chống lại tường lũy Ba-by-lôn!
13Ngươi là thành sống giữa các dòng sông,
14Chúa Hằng Hữu Vạn Quân đã có lời thề
15Chúa Hằng Hữu sáng tạo địa cầu bởi quyền năng
16Khi Chúa phán liền có tiếng sấm vang,
17Mọi người đều vô tri, vô giác, không một chút khôn ngoan!
18Tượng không có giá trị; là vật bị chế giễu!
19Nhưng Đức Chúa Trời của Gia-cốp không phải là tượng!
20“Ngươi51:20 Sy-ru là lưỡi rìu và vũ khí chiến trận của Ta,”
21Ta sẽ dùng ngươi chà nát các quân đội—
22Ta sẽ dùng ngươi hình phạt51:22 Ctd bẻ nát đàn ông và phụ nữ,
23Ta sẽ phân tán người chăn lẫn bầy gia súc,
24Ta sẽ báo trả Ba-by-lôn
25“Này, hỡi núi hùng vĩ, là kẻ tiêu diệt các nước!
26Ngươi sẽ điêu tàn mãi mãi.
27Hãy giương cờ trong xứ.
28Hãy điều động đội quân từ các nước—
29Mặt đất run rẩy và quặn đau,
30Các chiến sĩ hùng mạnh của Ba-by-lôn ngừng chiến đấu.
31Hết người đưa tin này đến người đưa tin khác
32Mọi ngõ ngách trốn chạy đều bị canh giữ.
33Đây là điều Chúa Hằng Hữu Vạn Quân,
34“Vua Nê-bu-cát-nết-sa, nước Ba-by-lôn, đã ăn và nghiền nát chúng con
35Xin khiến Ba-by-lôn đau như nó đã khiến chúng con đau,”
36Đây là điều Chúa Hằng Hữu phán về Giê-ru-sa-lem:
37Ba-by-lôn sẽ trở thành một đống đổ nát,
38Chúng cùng nhau rống như sư tử tơ.
39Nhưng trong khi chúng nằm say túy lúy,
40“Ta sẽ kéo chúng xuống
41Sê-sác đã bị sụp đổ—
42Biển đã tràn ngập Ba-by-lôn;
43Các thành nước Ba-by-lôn đều đổ nát;
44Ta sẽ đoán phạt Bên, là thần của Ba-by-lôn,
45“Hỡi dân Ta, hãy chạy khỏi Ba-by-lôn.
46Nhưng đừng kinh hoảng; đừng sợ hãi
47Chắc chắn thời kỳ
48Rồi các tầng trời và đất sẽ vui mừng,
49“Ba-by-lôn đã tàn sát dân tộc Ít-ra-ên
50Hãy bước ra, hỡi những người thoát chết khỏi lưỡi gươm!
51Dân chúng nói: “Nhưng chúng con xấu hổ,
52Chúa Hằng Hữu đáp: “Đúng vậy, nhưng sắp đến thời kỳ
53Dù Ba-by-lôn lừng lẫy tận trời,
54“Hãy lắng nghe! Từ Ba-by-lôn có tiếng kêu la vang dội,
55Vì Chúa Hằng Hữu sẽ tàn phá Ba-by-lôn.
56Kẻ hủy diệt tiến đánh Ba-by-lôn.
57Ta sẽ làm cho các vua chúa và những người khôn ngoan say túy lúy,
58Đây là điều Chúa Hằng Hữu Vạn Quân phán:
59Tiên tri Giê-rê-mi gửi sứ điệp này cho một quan đại thần là Sê-ra-gia, con Nê-ri-gia, và cháu Ma-sê-gia, khi Sê-ra-gia đến Ba-by-lôn cùng Vua Sê-đê-kia, nước Giu-đa. Nhằm năm thứ tư triều Sê-đê-kia.
60Giê-rê-mi chép vào cuốn sách những lời tiên tri về sự suy vong của Ba-by-lôn—mọi lời đều được chép vào đây.
61Ông nói với Sê-ra-gia: “Khi ông đến Ba-by-lôn, hãy đọc lớn tiếng mọi lời trong cuộn sách này.
62Rồi cầu nguyện: ‘Lạy Chúa Hằng Hữu, Ngài đã phán sẽ tiêu diệt Ba-by-lôn đến nỗi không còn một sinh vật nào sống sót. Nó sẽ bị bỏ hoang vĩnh viễn.’
63Khi đọc xong cuộn sách này, ông hãy buộc sách vào một tảng đá và ném xuống Sông Ơ-phơ-rát.
64Rồi nói: ‘Cùng cách này, Ba-by-lôn cũng sẽ chìm như thế, chẳng bao giờ chỗi dậy, vì sự đoán phạt Ta đổ trên nó.’”