1Chúa Hằng Hữu kêu gọi: “Ít-ra-ên ơi,
2Và khi ngươi thề trong Danh Ta, ngươi nói:
3Đây là điều Chúa Hằng Hữu phán bảo người Giu-đa và Giê-ru-sa-lem:
4Hỡi cư dân Giu-đa và Giê-ru-sa-lem,
5Hãy tuyên cáo trong xứ Giu-đa và Giê-ru-sa-lem!
6Hãy dựng cờ báo hiệu hướng về Si-ôn:
7Một sư tử hiên ngang đã ra từ hang động,
8Hãy mặc áo tang tiếc thương,
9Chúa Hằng Hữu phán: “Trong ngày ấy,
10Tôi liền thưa: “Lạy Chúa Hằng Hữu Chí Cao,
11Khi đến kỳ, Chúa Hằng Hữu sẽ nói với cư dân Giê-ru-sa-lem:
12Đó là ngọn gió mạnh Ta sai đến!
13Kẻ thù chúng ta sẽ xông đến như mây cuồn cuộn!
14Giê-ru-sa-lem ơi! Hãy rửa lòng ngươi cho sạch gian ác,
15Sự hủy diệt ngươi đã được loan báo
16“Hãy cảnh báo các nước chung quanh
17Chúng vây chặt Giê-ru-sa-lem như người canh giữ ruộng,
18“Nếp sống4:18 Nt đường lối và việc ác ngươi là nguyên nhân của các tai họa này.
19Ôi, lòng dạ tôi, lòng dạ tôi—tôi quằn quại trong cơn đau!
20Cơn sóng hủy diệt đang cuồn cuộn trên khắp đất,
21Tôi còn phải thấy cảnh chiến tranh tàn phá
22“Dân Ta thật là điên dại,
23Tôi quan sát trên đất, nó trống rỗng và không có hình thể.
24Tôi nhìn lên các rặng núi cao và đồi,
25Tôi nhìn quanh, chẳng còn một bóng người.
26Tôi nhìn, ruộng tốt biến thành hoang mạc.
27Đây là điều Chúa Hằng Hữu phán:
28Khắp đất sẽ khóc than,
29Tất cả dân chúng đều khiếp sợ chạy trốn
30Các ngươi đang làm gì,
31Tôi nghe tiếng khóc la, như người đàn bà trong cơn chuyển bụng,