1Kế đến, Binh-đát, người Su-a, trả lời Gióp:
2“Anh nói mãi những điều ấy cho đến khi nào?
3Có khi nào Đức Chúa Trời bẻ cong công lý?
4Con cái anh chắc đã phạm tội với Chúa,
5Nhưng nếu anh kêu cầu Đức Chúa Trời
6nếu anh trong sạch và sống ngay lành,
7Dù mới đầu chẳng có bao nhiêu,
8Hãy hỏi các thế hệ đi trước.
9Vì chúng ta mới ra đời hôm qua nên chẳng biết chi.
10Nhưng những người đến trước chúng ta sẽ dạy dỗ anh.
11Có thể nào cây cói giấy mọc nơi không đầm lầy?
12Trong khi chúng vẫn còn xanh tươi, chưa bị cắt bỏ,
13Số phận người quên Đức Chúa Trời cũng thế,
14Những điều họ tin tưởng thật mong manh.
15Họ níu lấy nhà mình, nhưng nó không vững.
16Người vô thần như cây xanh tốt trong nắng ấm,
17Rễ cây ăn sâu quanh đống đá;
18Nhưng khi cây bị nhổ lên,
19Đó là luật chung của muôn loài,
20Nhưng kìa, Đức Chúa Trời chẳng bỏ người ngay lành,
21Chúa sẽ cho miệng anh đầy tiếng cười
22Những ai ghét anh sẽ hổ thẹn cúi đầu,