1Ê-li-pha, người Thê-man lên tiếng:
2“Con người có ích gì cho Đức Chúa Trời không?
3Có ích gì cho Đấng Toàn Năng nếu anh sống công chính?
4Có phải vì anh thiện hảo nên Ngài phạt anh
5Không, nhưng chính vì anh gian ác!
6Anh cho bạn bè mượn tiền
7Anh từ chối cho nước người đang khát,
8Còn người quyền thế được sở hữu đất đai
9Người góa bụa anh đuổi đi tay trắng,
10Vì thế, chung quanh anh có đầy cạm bẫy
11Tăm tối phủ bao nên mắt anh không thấy,
12Đức Chúa Trời vô cùng oai vệ—cao hơn các tầng trời,
13Nhưng anh đáp: ‘Vì vậy mà Đức Chúa Trời không thấy những việc tôi làm!
14Mây đen bao phủ quanh Ngài nên Ngài chẳng thấy chúng ta.
15Anh sẽ tiếp tục theo lề lối cũ
16Chúng đều bị tống khứ trước kỳ hạn,
17Chúng nói với Đức Chúa Trời: ‘Hãy bỏ mặc chúng tôi!
18Thế mà Chúa vẫn cho nhà chúng đầy vật tốt,
19Người công chính vui mừng khi kẻ ác bị phạt,
20Họ sẽ nói: ‘Hãy xem kẻ thù nghịch ta bị quét sạch.
21Hãy quy phục Đức Chúa Trời, và anh sẽ được bình an;
22Hãy lắng nghe luật miệng Ngài tuyên phán,
23Nếu anh trở về với Đấng Toàn Năng, anh sẽ được phục hồi—
24Nếu anh chịu ném bảo vật xuống cát bụi
25thì Đấng Toàn Năng sẽ thành kho báu của anh.
26Trong Đấng Toàn Năng, anh được niềm vui sướng vô biên,
27Khi ấy, anh cầu xin Chúa mới nhậm lời,
28Khi ấy, anh ước gì được nấy,
29Nếu có người gặp hoạn nạn, anh nói: ‘Xin giúp họ,’
30Dù kẻ có tội cũng sẽ được cứu;