1Sô-pha, người Na-a-ma, đáp:
2“Tôi phải trả lời
3Tôi đã nghe lời trách móc sỉ nhục tôi,
4Anh có biết: Từ thuở khai thiên lập địa
5kẻ ác dù có hân hoan chỉ tạm thời,
6Dù kiêu hãnh của nó lên đến tận trời
7nó cũng sẽ bị tiêu diệt đời đời,
8Nó tiêu tan như giấc mơ.
9Vừa thấy đó, nó liền mất hút.
10Con cái nó sẽ xin ân huệ từ người nghèo khổ,
11Xương cốt nó đầy sinh lực thanh xuân,
12Dù miệng nó cho tội ác là ngọt bùi,
13Dẫu nó cưu mang tội ác, không lìa bỏ,
14Thức ăn nó nuốt vào bụng sẽ sình thối,
15Nó nuốt của cải vào rồi phải mửa ra.
16Nó sẽ mút nọc độc rắn hổ.
17Nó chẳng bao giờ được thấy các dòng sông dầu ô-liu
18Những gì nó bon chen kiếm được phải trả lại.
19Vì nó áp bức và bỏ bê người nghèo khổ.
20Nó luôn tham lam và không bao giờ thấy đủ.
21Chẳng thứ gì còn sót lại khi nó đã ăn.
22Đang dư dật, nó bỗng ra túng ngặt
23Đức Chúa Trời trút lên nó cơn thịnh nộ.
24Dù nó thoát khỏi gươm giáo sắt,
25Khi rút mũi tên ra khỏi người nó,
26Tối tăm mờ mịt rình rập tài sản nó.
27Tội ác nó các tầng trời tố giác,
28Một cơn lũ cuốn trôi nhà nó với của cải.
29Số phận ấy Đức Chúa Trời đã dành cho kẻ ác.