1“Tâm hồn con tan vỡ,
2Con bị bọn người vây quanh chế giễu.
3Xin Chúa bào chữa cho sự vô tội của con, ôi Đức Chúa Trời,
4Chúa khiến tâm trí họ tối tăm,
5Ai phủ nhận bạn bè để được thưởng,
6Đức Chúa Trời khiến tôi bị đàm tiếu giữa mọi người;
7Hai mắt tôi làn vì đau buồn,
8Người ngay thẳng sẽ ngạc nhiên nhìn tôi.
9Người công chính giữ vững đường lối mình,
10Tôi mời các bạn lại đây biện luận một lần nữa,
11Đời tôi đã qua.
12Những người này bảo đêm là ngày;
13Nếu tôi chờ đợi, âm phủ sẽ là nhà tôi ở,
14Nếu tôi gọi mộ địa là cha tôi,
15Nào còn hy vọng gì cho tôi?
16Không, hy vọng tôi sẽ theo tôi vào âm phủ.