1Ai đến từ Ê-đôm
2Sao áo Chúa đỏ rực,
3“Ta đã đạp nho một mình;
4Ta đã định ngày báo ứng trong lòng,
5Ta ngạc nhiên khi thấy không ai dám đứng ra
6Trong cơn thịnh nộ, Ta nghiền nát các dân vô đạo
7Tôi sẽ nói đến lòng thương xót vô biên của Chúa Hằng Hữu.
8Chúa phán: “Chúng là dân Ta.
9Trong khi họ gặp khốn khổ, Chúa cũng gặp khốn khổ,
10Nhưng họ đã nổi loạn chống nghịch Chúa
11Lúc ấy, họ mới nhớ lại quá khứ,
12Đấng đã thể hiện quyền năng của Ngài
13Đấng đã dìu dắt họ đi qua đáy biển ở đâu?
14Như bầy gia súc được đi về thung lũng,
15Lạy Chúa Hằng Hữu, xin nhìn xuống từ trời;
16Thật, Chúa là Cha chúng con!
17Lạy Chúa Hằng Hữu, sao Chúa nỡ để chúng con tách xa đường lối Ngài?
18Dân thánh của Ngài mới sở nơi đền thánh này chưa bao lâu,
19Đôi khi, dường như chúng con chưa hề thuộc về Ngài,