1Đức Chúa Trời của các ngươi phán:
2Hãy nói với Giê-ru-sa-lem cách dịu dàng.
3Hãy lắng nghe! Có tiếng ai gọi lớn:
4Hãy lấp cho đầy các thung lũng,
5Lúc ấy, vinh quang Chúa Hằng Hữu sẽ hiện ra
6Có tiếng gọi: “Hãy kêu lên!”
7Cỏ khô héo và hoa úa tàn
8Cỏ khô héo và hoa úa tàn,
9Hỡi Si-ôn, là sứ giả báo tin mừng,
10Phải, Chúa Hằng Hữu Chí Cao đang đến trong quyền năng.
11Chúa sẽ chăn bầy Ngài như người chăn.
12Ai đã lường nước biển với lòng bàn tay?
13Ai có thể khuyên bảo Thần của Chúa Hằng Hữu?
14Chúa Hằng Hữu có bao giờ cần ý kiến của ai chăng?
15Không, vì tất cả dân tộc trên thế giới
16Tất cả gỗ trong rừng Li-ban
17Mọi dân tộc trên thế giới đều vô nghĩa với Chúa.
18Các ngươi so sánh Đức Chúa Trời với ai?
19Có thể so sánh Ngài với tượng thần bằng đất,
20Hay nếu người nghèo không có tiền thuê đúc tượng,
21Các ngươi không nghe? Các ngươi không hiểu sao?
22Đức Chúa Trời ngự trên vòm trời.
23Ngài làm cho quan quyền trở thành vô hiệu
24Chúng giống như cây mới mọc, chưa đâm rễ,
25Đấng Thánh hỏi: “Vậy, các con ví sánh Ta với ai?
26Hãy ngước mắt nhìn các tầng trời.
27Hỡi Gia-cốp, sao ngươi nói Chúa Hằng Hữu không lưu tâm đến hoạn nạn ngươi?
28Có phải các ngươi chưa bao giờ nghe?
29Ngài ban năng lực cho người bất lực,
30Dù thiếu niên sẽ trở nên yếu đuối và mệt nhọc,
31Nhưng tin cậy Chúa Hằng Hữu thì sẽ được sức mới.