1Nhưng Chúa Hằng Hữu sẽ đoái thương nhà Gia-cốp. Một lần nữa, Chúa sẽ chọn Ít-ra-ên như tuyển dân của Ngài. Chúa sẽ cho họ được định cư tại quê hương mình. Nhiều ngoại kiều sẽ hiệp với nhà Ít-ra-ên.
2Các nước trên thế giới sẽ giúp dân của Chúa Hằng Hữu hồi hương, và những ai đến sống trên đất họ sẽ phục vụ họ. Những ai đã bắt Ít-ra-ên làm tù binh sẽ bị bắt làm tù binh, và Ít-ra-ên sẽ thống trị những thù nghịch từng áp bức họ.
3Trong ngày phước hạnh ấy, Chúa Hằng Hữu sẽ cho dân Ngài an nghỉ, không còn đau khổ, bối rối, và bị chủ nô đày đọa nữa,
4các con sẽ hát bài ca này về vua Ba-by-lôn:
5Vì Chúa Hằng Hữu đã bẻ cây gậy của kẻ ác,
6Là kẻ đã đánh đập các dân không ngừng,
7Nhưng cuối cùng thế giới đều nghỉ ngơi và an bình.
8Cả đến các cây cao to nơi rừng xanh—
9Trong nơi của cõi chết xôn xao khi ngươi đến.
10Tất cả đều hỏi ngươi:
11Sự hùng mạnh và quyền lực của ngươi đã bị chôn với ngươi.
12Hỡi sao mai, con trai của rạng đông,
13Ngươi tự nhủ trong lòng:
14Ta sẽ lên cao hơn các đám mây
15Nhưng trái lại, ngươi sẽ bị đem xuống cõi chết,
16Những ai gặp sẽ nhìn ngươi chăm chú và hỏi:
17Có phải đây là kẻ đã tàn phá thế giới
18Tất cả vua chúa các nước đều được an táng
19nhưng ngươi sẽ bị ném khỏi mồ mả như một cành cây mục,
20Ngươi sẽ không được an táng với tổ tiên
21Hãy giết các con của chúng!
22Đây là điều Chúa Hằng Hữu Vạn Quân phán:
23“Ta sẽ khiến Ba-by-lôn thành nơi ở của cú vọ,
24Chúa Hằng Hữu Vạn Quân đã thề:
25Ta sẽ đánh tan quân A-sy-ri khi chúng vào Ít-ra-ên;
26Đây là chương trình Ta ấn định cho cả đất,
27Vì khi Chúa Hằng Hữu Vạn Quân đã phán—
28Lời tiên tri này đến với tôi vào năm Vua A-cha qua đời:
29Hỡi Phi-li-tin! Đừng reo mừng
30Ta sẽ nuôi người nghèo trong đồng cỏ của Ta;
31Hãy than van nơi cổng! Hãy kêu khóc trong các thành!
32Chúng tôi phải nói gì với người Phi-li-tin? Hãy bảo chúng: