1Gia-cốp bảo các con trai hội họp lại để nghe ông nói trước việc tương lai của họ:
2“Các con trai Gia-cốp, hãy họp lại đây;
3Con trưởng nam Ru-bên,
4Nhưng con bồng bột như thủy triều,
5Hai anh em Si-mê-ôn và Lê-vi;
6Linh hồn ta! Hãy tránh xa chúng nó;
7Cơn giận chúng nó bị nguyền rủa;
8Giu-đa! Con được các anh em ca tụng.
9Sư tử tơ Giu-đa là chúa động.
10Cây quyền trượng chẳng xa lìa Giu-đa,
11Con sẽ buộc lừa vào cành nho,
12Mắt con đậm màu rượu đỏ,
13Sa-bu-luân sẽ sống tại bờ biển,
14Y-sa-ca là con lừa lực lưỡng,
15Đến nơi49:15 Nt thấy một nơi nghỉ tốt đẹp liền tận hưởng,
16Đan sẽ xử đoán dân mình,
17Đan là con rắn độc bên đường
18Lạy Chúa Hằng Hữu!
19Gát sẽ bị quân thù đột kích,
20A-se sản xuất nhiều thức ăn ngon,
21Nép-ta-li là nai cái thong dong,
22Giô-sép là một cây sai trái,
23Bị cung tên kẻ thù dọa ngăm,
24Nhưng nhờ Chúa Toàn Năng của Gia-cốp,
25Đức Chúa Trời của cha sẽ giúp đỡ;
26Phước lành cha chúc cho con
27Bên-gia-min là chó sói săn mồi,
28Đó là mười hai đại tộc Ít-ra-ên và lời chúc cho mười hai con trai của ông, mỗi người một lời chúc riêng biệt.
29Rồi Gia-cốp dặn bảo họ: “Cha sắp qua đời. Các con hãy chôn cha nơi phần mộ tổ tiên, trong hang đá ở cánh đồng của Ép-rôn, người Hê-tít.
30Đây là hang đá trong núi của cánh đồng Mạc-bê-la, gần Mam-rê, xứ Ca-na-an, mà Áp-ra-ham đã mua của Ép-rôn người Hê-tít, để làm nghĩa trang.
31Người ta đã an táng Áp-ra-ham và Sa-ra, Y-sác, và Rê-bê-ca, và cha cũng đã chôn Lê-a tại đó.
32Cánh đồng và hang núi ấy do con cháu Hê-tít bán lại.”
33Gia-cốp dứt lời, nằm xuống giường, và nhắm mắt tắt hơi.