1Trước khi qua đời, Môi-se, người của Đức Chúa Trời, chúc phước lành cho Ít-ra-ên như sau:
2“Chúa Hằng Hữu đến với dân mình
3Ngài yêu quý dân mình.
4Luật lệ Chúa do đầy tớ Ngài truyền lại,33:4 Nt Môi-se truyền cho chúng ta một đạo luật
5Khi các nhà lãnh đạo của dân hội họp,
6Môi-se nói về đại tộc Ru-bên:
7Môi-se nói về đại tộc Giu-đa:
8Về đại tộc Lê-vi, Môi-se chúc:
9Một lòng tôn trọng giao ước Chúa,
10Họ sẽ dạy cho Gia-cốp luật lệ,
11Xin Chúa giúp cho họ thịnh vượng,
12Môi-se chúc đại tộc Bên-gia-min như sau:
13Về đại tộc Giô-sép, Môi-se chúc:
14Xin cho họ các sản phẩm quý nhất,
15cho họ hưởng hoa màu tuyệt hảo,
16và các thổ sản thượng hạng.
17Người lẫm liệt như bò đực đầu lòng;
18Môi-se nói về đại tộc Sa-bu-luân và Y-sa-ca:
19Họ sẽ mời các dân lên núi
20Môi-se nói về đại tộc Gát:
21Người chọn cho mình phần tốt nhất,
22Về đại tộc Đan, Môi-se nói:
23Ông chúc đại tộc Nép-ta-li:
24Về đại tộc A-se, ông chúc:
25Then cửa người bằng đồng, bằng sắt,
26“Nào có ai như Đức Chúa Trời của Ít-ra-ên.33:26 Nt Jeshurun (một tên của Ít-ra-ên trong văn thơ)
27Đức Chúa Trời ngươi là Thần Hằng Hữu
28Nhờ thế, Ít-ra-ên sống riêng biệt, Gia-cốp
29Ít-ra-ên phước hạnh tuyệt vời!