1Khốn cho những người sống an nhàn tại Si-ôn,
2Nhưng hãy đi đến Ca-ne
3Các ngươi cố xua đuổi những ý nghĩ về ngày hoạn nạn,
4Thật khủng khiếp vì các ngươi nằm dài trên giường ngà
5Các ngươi ngâm nga theo nhịp đàn hạc
6Các ngươi uống rượu bằng tô
7Vì thế, các ngươi sẽ là những người đầu tiên bị dẫn đi lưu đày.
8Chúa Hằng Hữu Chí Cao lấy chính Danh Ngài mà thề, và đây là điều Ngài, Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời Vạn Quân, phán:
9(Nếu có nhà nào còn lại mười người, chúng cũng sẽ bị giết chết.
10Khi những bà con là người có trách nhiệm thiêu các xác chết vào nhà để đem các thi thể ra ngoài, người ấy sẽ hỏi kẻ duy nhất còn sống sót rằng: “Còn ai nữa không?” Khi người kia đáp: “Không, vì …,” thì người ấy sẽ cắt ngang và nói: “Ngừng lại! Đừng nói đến Danh của Chúa Hằng Hữu”.)
11Khi Chúa Hằng Hữu ban lệnh này,
12Có thể nào ngựa phi trên mỏm đá?
13Các ngươi hân hoan vì chinh phục được Lô Đê-ba.
14“Hỡi người Ít-ra-ên! Ta sẽ sai một nước thù nghịch chống lại các ngươi,”