1Ba ngày sau khi Vua Sau-lơ tử trận và Đa-vít trở về Xiếc-lác sau khi đánh thắng người A-ma-léc,
2có một người từ đồn quân của Sau-lơ trở về, áo quần rách rưới, đầu dính bụi đất, đến trước Đa-vít, sấp mình dưới đất vái lạy.
3Đa-vít hỏi: “Anh từ đâu đến đây?”
4Đa-vít hỏi tiếp: “Tình hình thế nào?”
5Nghe thế, Đa-vít gạn hỏi: “Sao anh biết Sau-lơ và Giô-na-than đã chết?”
6Người ấy đáp: “Tình cờ đang đi trên Núi Ghinh-bô-a, tôi thấy Vua Sau-lơ đang nương trên cây giáo, trong khi chiến xa và kỵ binh địch đuổi theo gần tới.
7Quay lại thấy tôi, vua liền bảo: ‘Đến đây!’ Tôi vâng lời.
8Vua hỏi: ‘Ngươi là ai?’
9Vua bảo: ‘Giết ta đi, vì ta bị thương nặng, nhưng mãi vẫn chưa chết!’
10Tôi đến bên cạnh, giết vua vì biết chắc thế nào vua cũng chết. Rồi tôi lấy vương miện và vòng đeo tay của vua đem đến đây cho ngài.”
11Đa-vít xé áo và thuộc hạ cũng làm theo.
12Họ cư tang, nhịn đói, than khóc suốt ngày hôm ấy vì Vua Sau-lơ và Giô-na-than, vì dân của Chúa Hằng Hữu và vì những chiến sĩ Ít-ra-ên vừa tử trận.
13Đa-vít hỏi người đưa tin: “Gốc gác anh ở đâu?”
14Đa-vít hỏi: “Sao anh dám giết người được Chúa Hằng Hữu xức dầu?”
15Rồi Đa-vít bảo một thuộc hạ của mình: “Giết hắn đi!” Thuộc hạ vâng lời và đánh người ấy chết.
16Đa-vít nói: “Máu anh đổ trên đầu anh! Vì chính miệng anh đã làm chứng, vì anh nói rằng chính anh đã giết chết người mà Chúa Hằng Hữu xức dầu.”
17Rồi Đa-vít sáng tác bài ai ca sau đây để khóc Sau-lơ và Giô-na-than:
18Về sau, ai ca này được đem dạy cho người Giu-đa theo chỉ thị của Đa-vít, và được chép vào Sách Người Công Chính.
19Ôi Ít-ra-ên!
20Đừng loan tin này trong đất Gát,
21Dãy Ghinh-bô-a ơi,
22Cung tên của Giô-na-than
23Sau-lơ và Giô-na-than thật đáng yêu đáng quý!
24Chúng dân hỡi! Hãy khóc thương Sau-lơ,
25Vì đâu bậc anh hùng ngã gục giữa chiến trường!
26Nhắc đến anh, lòng tôi quặn thắt! Ôi Giô-na-than!
27Than ôi, các anh hùng đã ngã gục!